Thứ Ba, 17 tháng 12, 2013

Thiên tình sử mới nhất của đôi vợ chồng trao duyên qua 126 lá thư.

Ngọn lửa được thắp qua 126 lá thư suốt 14 năm Khi nghe tin ông chuẩn bị vào mặt trận miền Nam

Thiên tình sử của đôi vợ chồng trao duyên qua 126 lá thư

Có lúc thật lâu không có tin về ông. Ấm cúng. Là sự thảm khốc khốc liệt nhưng chính nó cũng là môi trường để thí nghiệm tấm lòng của con người với nhau. Ông không còn là chàng trẻ trai trung. Họ chuyển vào Đà Nẵng và sống cho đến ngày nay. Ông bà cũng đã thuyết phục được mẹ bà đồng ý.

Cùng những lời chúc phúc của bạn bè. Ông lúc này vì bị thương nên phải ở lại điều trị. Hồi tưởng lại những ký ức. Ông luôn là người khích lệ. Đó là vào năm 1975. Sau thời kì học xong.

Những lúc gặp khó khăn về tư tưởng. Lúc đó tôi đang công tác ở Hải Dương. Công tác ông rất mừng. Nhờ vậy tôi lại có thêm nghị lực”. Thế nhưng khi tốt nghiệp vẫn không thấy ông trở về. Chung cuộc. Bom đạn. Hằng ngày bà luôn ngóng tin ông trở về. Thay vì trao nhau những bức thư. Bởi chiến tranh ai đâu biết thế nào. Gian khổ và phức tạp ông luôn viết thư an ủi.

Bà quyết vậy học tốt để không phụ những lời động viên của ông. Bà cũng không còn là cô gái tuổi đôi mươi ngày nào. Bà tìm mọi cách thuyết phục gia đình không lấy người theo manh mối mà muốn lấy người mình yêu. Giờ con cái của ông bà cũng đã lớn. Thư ông đến. Bà thi vào học ở một trường đại học. Hạnh phúc của đôi vợ chồng già lúc này là những điều rất bình dị.

Năm 1975. Hạnh phúc mà bà giữ tưởng nghe đâu quá mỏng manh. Bà tin phép màu sẽ đến. Tình yêu thời chiến tranh Vào năm 1954. Trong quá trình san sẻ với PV. Trầu cau nhưng vẫn thấm đượm tình người. Có ông trợ giúp nên tôi cũng yên tâm lắm”. Chính những cánh thư là sợi dây liên kết họ với nhau. ”. Chính những lúc tôi cảm thấy nhớ nhung. Có người phải lìa xa nhau mãi mãi.

Em phải yên tâm và tích cực học tập. Ông khuyên tôi hãy nắm vào Đảng. Bạn bè luôn khuyên bà hãy tìm cho mình hạnh phúc riêng. 100 ngày xa cách.

Đám cưới của những người lính lúc bấy giờ thật đơn giản. Hôn nhân vàng Rời xa chiến tranh. ”. Ngày ông đi bà còn là cô gái 21 tuổi. Tay mân mê những lá thư đã nhuốm màu thời kì.

Những lời động viên của ông đã giúp bà vượt qua mọi trở ngại phấn đấu cùng mọi người. Đó là sau mỗi bữa cơm. Níu giữ tình trong chiến tranh. Trong khoảng thời gian hơn 5. Khích lệ nhau và điểm tựa cho nhau suốt cuộc đời”. Ông bóc vỏ hoa quả giùm bà. Nhiều tình yêu hạnh phúc được vun đắp trong thời chiến. Khi nghe ông Bá ngỏ lời: “Chúng mình cưới nhau em nhé”.

Nhìn lên chồng thư mà họ đã trao nhau chúng tôi thầm cảm phục tình yêu thủy chung của họ. Khi bà tiến bộ trong học tập. Bà Tiệng không đồng ý. Những lúc đó. Lúc này. Bà cảm thấy lo lắng cho người chồng trẻ.

Có những lúc tuyệt vọng nhất. Anh muốn em cưới xong hãy nắm con đường học hành. Sau khi nhận được lệnh của Trung ương tụ tập ra Bắc để làm nhiệm vụ. Những lúc gieo neo chúng tôi lại trao nhau những lá thư tâm tình.

Ông Bá cười hiền nói: “hiện một số lá thư của chúng tôi đang có trong viện bảo tồn để làm lưu niệm”. Sau này. Anh sợ phải xa em. Ông trở về. Tình yêu thì vẫn còn nguyên vẹn như thuở ban đầu. Thế nhưng. Thấy thư nhưng mãi vẫn không thấy người. Lôi những kỷ vật chiến tranh một thời mà ông giữ lại chính là những lá thư. Đồng đội. Mọi niềm vui nỗi nhung nhớ trong thời gian xa cách làm họ già đi.

Lúc này. Sự chân thành trao qua những bức thư đó. Bàn luận với chúng tôi. Bà Tiệng tâm can: “Ngày đó. Nhưng trong lòng họ. Ái tình của ông bà lớn dần theo năm tháng. Hạnh phúc mà ông bà giữ được chính là lòng chung thủy. Ngày ông và bà gặp nhau sau 14 năm xa rời. Trái tim bà luôn hướng về người chồng nơi phương xa.

Bà có nhận những bức thư

Thiên tình sử của đôi vợ chồng trao duyên qua 126 lá thư

Em phải luôn nỗ lực nhé.

Vợ chồng chúng tôi có đến nửa thời gian xa nhau. Được sự an ủi của ông. Chúng tôi gặp nhau. Ông bà đã trao cho nhau 126 bức thư tình. Tôi chỉ mong sao ông sẽ trở về là vui rồi”. Trong thời gian này. Ông Bá là anh lính trẻ trung. Dìu dắt tôi vững bước đi lên. Chiến tranh là những mất mát đau thương. Giờ họ trao nhau những hành động yêu mỗi ngày.

Ông sẽ trở về. Ông Bá. Cùng mọi người cầm cố trong công việc để làm ông vui. Cụ vào Đảng. Có ông khích lệ. Bà Tiệng san sẻ: “Trong điều kiện công tác bận rộn. Chờ mãi vẫn không thấy chồng trở về. Em phải bỏ học ngay à?”. Cổ vũ của ông đã giúp tôi vững tin hoạt động.

Nhưng ông Bá bảo: “Chiến tranh chưa sao giờ mới kết thúc. Đinh Hiền. Học tập. Trong thời chiến tranh. Mẹ sợ con sẽ vất vả”. Càng thêm vững tin để vươn lên. Nhưng cũng không quên nói với con: “Mẹ lo con lấy chồng xa. Dù không còn đủ sức chở bà nhưng ông vẫn lặng lẽ theo sau.

Đến nay ông bà đã là vợ chồng được 53 năm. Đó là mỗi buổi bà đi bộ ra chợ. Giữa tiền tuyến và hậu phương. Nhìn ông bị thương mà lòng tôi đau như cắt. Ông bà nở nụ cười thân thiện. Mẹ bà hỏi tỉ mỉ về ông Bá. Trẻ trung đang theo đuổi học một trường nghề. Mối liên hệ chính yếu của hai người là qua những cánh thư.

Tôi lại nhận được những lá thư của ông. Bà quyết định đi công tác tại các đơn vị để giúp bà con. Tôi cũng không nghĩ sẽ gặp ông trong trường hợp như vậy.

Ông bà trở về cuộc sống thông thường. Cùng 14 năm xa cách. Trong thư gửi cho bà. Sau một năm. Không loa đài ồn ã. Bỏ mặc những lời khuyên can của bạn bè. Chàng thanh niên xứ Quảng Nam đã quen biết cô thiếu nữ xinh đẹp ở vùng đất Nghệ An. Bà Tiệng lo lắng hỏi: “Sao cưới sớm vậy anh. Thư ông mãi không thấy. Chúng ta nếu có xa nhau anh cũng sẽ trở về. Anh ấy lại bận suốt ngày.

Những lúc đó. Bà như được tiếp thêm nghị lực. Ông viết: “Anh mừng lắm khi nghe tin em ráng học tập và công tác tốt như vậy. Ở miền Bắc trong thời gian dài. Khi làm thuê tác ở những vùng khó khăn. Bà phải rứa khôn cùng mình. Tuyệt vọng thì chính những lúc đó. Phía gia đình bà cũng tìm cho bà Tiệng một anh cán bộ cùng quê.

Những lá thư chính là sợi dây gắn kết giữa hai người. Một đám cưới giản dị diễn ra trong niềm hân hoan hạnh phúc của hai vợ chồng trẻ. Trợ giúp tôi. Được hai bên đồng ý. Anh sẽ xin phép gia đình em cho phép chúng ta cưới nhau”. Ông lại tiếp kiến lên đường. Bà Tiệng xúc động cho biết: “Lúc ông trở về. Bà Tiệng còn là cô gái học nghề. Bà Tiệng bây chừ. Và trong thời kì xa nhau gần 14 năm trời.

Bao năm xa rời như một phép màu. Khi nghe con gái rụt rè xin cưới. Gặp nhau ông bà tâm sự cho nhau nghe về những ngày tháng cách biệt. Bà Tiệng phân bua tâm can: “Chính những lá thư tâm sự. Trở về từ mặt trận. Về phía gia đình bà Tiệng. Được như vậy đó là phần thưởng cao quý nhất cho anh.

Bởi lấy nhau sống với nhau chỉ một thời kì ngắn. Tình ái của họ được xây đắp dựa trên tình giang sơn. Ông luôn động viên an ủi tôi. Hãy nạm học tốt. Mẹ cô bất thần vì chuyện tình cảm bấy lâu của con gái không ai biết.

Chịu đựng để trở nên người cán bộ tốt. Bà chỉ biết im lặng bởi trong lòng bà. Có người may mắn sống trở về. Bà lại tìm đến niềm vui trong công việc để đợi chờ ông. Không son phấn. Bà tin và đợi. Kháng chiến trận kỳ biết khi nào gặp lại nhau. Rồi chịu thương chịu khó để chở giỏ hàng về cho bà bớt nặng.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét