- Chị bán cho tôi, bán cho tôi! Chị hàng nước kéo túi bánh mì về: - Đã bảo không bán. Anh không cần trả ơn tôi như thế! - Nhưng tôi muốn mua thật mà! - Anh thanh niên nề. Thấy hai người cứ “kéo co” mãi, một bác chừng 60 tuổi chen vào: - Chị này lạ thật, sao không bán cho anh ấy? Mà anh kia cũng buồn cười, hàng bên cạnh cũng bán bánh mì, sao không sang đó mà mua? Lúc này, chị hàng nước mới ôn tồn giảng giải: - Ai chẳng muốn bán được nhiều hàng hả các bác. Nhưng anh ấy chỉ mua với mục đích “trả ơn” thôi chứ có phải mua để ăn đâu. Hơn ba chục cái bánh mì. Mua về không ăn, vứt đi lại lãng phí… Rồi chị kể lại sự việc. Thì ra, trong lúc vội vàng đi xe gắn máy đưa một người bạn ra bến xe buýt, anh thanh niên không may đánh rơi một chiếc cặp chứa nhiều tài liệu, giấy má quan yếu ngay trước quán nước. Chị hàng nước nhìn thấy, gọi với theo nhưng không kịp… Khoảng 15 phút sau, anh thanh niên quay lại khu
Chị hàng nước kể xong, hỏi lại chúng tôi: - Nhặt được của rơi, trả người đánh mất là chuyện thông thường, chẳng lẽ lại nhận tiền hoặc yêu cầu người ta trả ơn mình phải không các bác? Không thấy ai giải đáp nhưng trên khuôn mặt những người chứng kiến sự việc đều tỏ rõ sự trân trọng, cảm phục đối với chị bán hàng nước tốt bụng. PHƯƠNG HIỀN |
Thứ Ba, 22 tháng 4, 2014
Chị ngày hôm nay hàng nước tốt bụng
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét