Vừa rồi, cô về quê ăn tết. Đến chiều, cô bảo anh để cô tự đi về một mình thì anh nói: - Đâu có được, tao phải dẫn mày đi hết cái vườn này. Em về mấy ngày, anh nhớ lắm, nên anh phải đứng đây nhìn. Đón cô là một anh chàng miền núi có đôi mắt sáng như mắt chim đại bàng.
Ở đời, tán gái giỏi hay không chẳng qua cũng chỉ là dùng mấy cái mẹo vặt”. Họ chỉ chỉ trỏ trỏ ra cái điều rất mến mộ.
Yêu nhau. Đến khi nào em bằng con chó thì anh mới về! Giời ạ! Dù đã ở đây gần một năm, nhưng cô vẫn chưa quen cách ví von của anh khi muốn nói “thấy em đã đi một đoạn xa”, như thế này! * * * Khoe “hàng” Một anh chàng Ngố đi tắm biển cùng bạn.
- Chậc! ít ra cũng phải biết thế mạnh vấn các em là gì chứ. Hái trộm hoa quả trong vườn nhà tao thì sao? - ?!! Chuyện ấy sau này vẫn được cô nhắc lại để trêu anh khi hai người đã.
Biết rằng vườn của người dân nơi đây phải rộng bằng một xã dưới xuôi, cô giáo ái ngại: - Đâu cần phải thế! - Cần mà, nếu để mày đi một mình, lỡ mày. Sau khi đã “vẫy tay vẫy tay chào nhau”, thấy anh vẫn đứng nhìn theo mình, cô cười: - Anh sợ em hái trộm trái cây à? - Không mà. Và anh vẫn phải đỏ mặt bộc bạch mãi, rằng khi trước có mấy người lên đây buôn muối, lúc đi về vặt rất nhiều trái cây trong vườn.
Cậu chú ý chuyện ấy làm gì? Vả lại cậu cũng có người yêu rồi mà. Sau khi chỉ dẫn cô nơi ăn ở, chỉ cho cô lớp học. Hốt nhiên gặp cậu bạn xuống tắm, Ngố xoay tròn một vòng như người mẫu nam trên sàn: - Các em nhìn theo tớ cứ gọi là mắt chữ A miệng chữ O vì kinh ngạc! - Kinh với chả ngạc! Chán cậu quá! - Sao vậy? - Tớ bảo cậu nhét củ khoai vào trong quần tắm đúng không? - Ừ, thì sao? - Nhưng nhét đàng trước kia, ai đời cậu lại nhét đàng sau thế này thì.
Anh chàng lấy làm thắc mắc bèn tò mò hỏi: - Cậu làm thế nào để được các cô gái trên bãi biển để ý vậy? - Có gì đâu, chuyện nhỏ ấy mà. Nhớ lần trước hết cô giáo lên miền sơn cước ấy dạy học.
Anh mời cô về nhà mình ăn cơm. Chú ý thấy bạn mình đi đến đâu là các cô gái nhìn theo đến đó. Anh cũng tiễn cô đi gần hết khu vườn ấy. Hôm sau, dưới bãi tắm, các cô gái nhìn theo anh chàng rồi thầm thì bàn tán còn nhiều hơn so với cậu bạn ngày bữa qua.
Hay cậu “giấu nghề” đấy? - Thôi được rồi, nhưng cấm nói cho ai biết nhé! Tớ. Anh bạn thầm thì vào tai chàng Ngố, anh chàng gật đầu như bổ củi, mắt sáng bừng như bầu trời trưa mùa hè sau cơn mưa vậy. Người ta không kinh ngạc mới lạ! Theo 24h. Anh chàng đi lại nghênh ngang vờ vịt ta đây lắm, vừa đi vừa nghĩ: “Có thế chứ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét