Buổi trưa về đến nhà, trước mặt khách đến thăm, cậu cắt nát vụn chiếc áo mới của mình
Cậu bỗng mừng rơn, vội mặc áo xống, ngay bát miến trường thọ cũng ăn vội gấp vàng. Rốt cuộc, một nhà thiết kế bậc thầy nói: "Thực ra, sờ soạng những người mẹ đều là các nhà nghệ thuật!".
Không có gì ngoài những chiếc áo bông dầy đang mặc, chị lần lượt gỡ bỏ áo xống và quấn quanh mình đứa con bé xíu, vòng từng vòng giống như một cái kén. Người thiếu phụ trẻ bỗng trượt chân chúi về phía trước, cơn đau đẻ quặn lên trong chị.
Trong giờ giải lao, các bạn ấy đều vây quanh cậu, vạch xem xống áo mới của cậu. ***** Sau khi nghe anh ta kể hết câu chuyện, quờ quạng những người có mặt tại hội trường đều trầm tư mặc tưởng nghĩ suy mãi. Cậu muốn đến lớp, đến trường ra oai với các bạn học, rằng cậu cũng có một chiếc áo mới của mình, mà là một bộ "mốt" nhất nữa.
Trong đó, có một người mẫu nam bước lên sàn diễn, mắt cậu bỗng căng lên, đầu óc kêu ong ong hỗn loạn: “Bộ áo màu trắng ấy với hai dãy khuy đồng hình chữ "vê" (V). - Bên trong có phải là…? Cậu không làm chủ mình được nữa, lao lên sàn diễn, lật ra xem tấm áo của người mẫu nam, lót bên trong tự nhiên cũng là một mảnh vải màu vàng! Cậu ta quỳ sụp trước mặt người mẫu nam, òa khóc khổ cực.
Cậu bé đứng cạnh ngôi mộ, cúi đầu và khóc. Sáng tinh mơ hôm ấy mẹ đã kéo cậu ra khỏi chăn, cậu trốn tránh bàn tay lạnh cóng của mẹ, còn nằm rốn trên giường một lát, thì đã nghe thấy mẹ nói: "Con trông đây là cái gì?" Ảnh Internet Cậu mở to mắt, trước mặt là một chiếc áo mới, kiểu quân phục như cậu từng ước mong, hai hàng cúc đồng, trên vai áo có ba vạch màu xanh, đó là mốt áo xống "thịnh hành" trong học trò.
Mẹ cậu lao đến trước mặt con, giơ cao tay, nhưng cuối cùng không giáng xuống.
Những ánh mắt ấy làm cho lửa giận bốc lên ngun ngút trong lòng cậu. Biết rõ sự thật, các bạn cười òa lên, ánh mắt lại giễu như trước. Con đường ngắn dẫn đến nhà người bạn có một con mương sâu với cây cầu bắc ngang. Bà đem đứa bé về và nuôi dưỡng.
Có một hôm, cậu dự cuộc triển lãm trình diễn thời trang, đó là những mẫu thiết kế của nhà thiết kế thời trang bậc thầy, đỉnh cao áp giới. Và cũng để người khác không nhìn thấy, mẹ đã khéo léo# đính chéo hàng cúc kia, tự nhiên thành hình chữ "vê" (V). Nơi đó bà nhìn thấy một đứa bé nhó xíu, đói lả nhưng vẫn còn ấm, còn người mẹ đã chết cóng. Bà nghe cậu bé gọi người mẹ mà cậu chưa bao giờ biết: "Mẹ đã lạnh hơn con lúc này, phải không mẹ?".
Cậu núm học tập, làm cho thế cục của cậu phát sinh biến đổi một trời một vực. Thế rồi tìm thấy được một miếng bao tải, chị trùm vào người và kiệt sức bên cạnh con. Sáng hôm sau, một người nữ giới tài xế đến gần chiếc cầu, chiếc xe bỗng chết máy.
Cậu cũng hiểu ra, chắc là mảnh vải mẹ mua không đủ may áo, đành phải lót bên trong bằng mảnh vải khác, sợ người khác nhìn thấy, cúc áo đành phải đính sang bên cạnh
Khi lớn lên, cậu bé thường hay đòi mẹ nuôi kể lại câu chuyện đã tìm thấy mình. Bà mẹ nuôi đứng nhin bàng hoàng khi cậu bé tuần tự cởi bỏ thảy và đặt lên mộ mẹ mình. Còn cúc áo của cậu lại nghiêng lệch, hai dãy xếp thành hình chữ "vê" (V). Trơ giữa những chân cầu, chị đã sinh ra một bé trai. Ảnh Internet Tình mẫu tử Vào một đêm Giáng sinh, một thiếu phụ mang thai lần bước đến nhà một người bạn nhờ giúp đỡ.
Chị hiểu rằng mình không thể đi xa hơn được nữa. (Khuyết danh) Cúc áo của mẹ Cậu còn nhớ năm ấy 12 tuổi và còn đang đi học. Vũ Phong Tạo dịch(Theo Bán nguyệt san “Truyện mini chọn lọc”) Một lạy nguyện tấm lòng son Cám ơn Mẹ, đã cho con thế cuộc Khấn Mẹ - lệ con tuôn rơi Hứa sống xứng đáng với đời - Mẹ yêu!!! Nếu câu chuyện làm bạn cảm động, hãy nhấc điện thoại lên và bấm số của bố mẹ, chỉ để nói rằng: "Con yêu bố mẹ!".
Song, cậu thừa kế được tính khí kiên cường và cần cù phấn đấu của mẹ. Mẹ làm nghề xay đậu phụ, bình thường mẹ rất ít ngơi tay, từ đó về sau đến thời gian xả hơi mẹ cũng không giữ lại cho mình. Khi đến nơi, cậu bảo mẹ nuôi đợi ở xa trong lúc cậu cầu nguyện.
Bà mẹ nuôi đến bên cạnh và bảo cậu bé mặc đồ trở lại. Bước ra khỏi xe và băng qua cầu, bà mẹ nghe một tiếng khóc yếu ớt bên dưới. - Chắc là cậu sẽ không cởi bỏ tất tật - bà mẹ nuôi nghĩ - Cậu sẽ lạnh cóng! Song cậu bé đã tháo bỏ vớ và đang run rẩy. Cậu liếc nhìn, thấy nước mắt mẹ chảy quanh trong khóe mắt, vội quay đầu chạy biến… Cậu rõ ràng cảm thấy, từ hôm ấy trở đi, mẹ hình như biến thành một người khác.
Chị bò phía bên dưới cầu. Thế rồi cậu bắt đầu cởi quần áo. Ngồi trên vị trí của mình, cậu hoàn thành tiết học trước tiên một cách vui vẻ, hởi lòng hởi dạ. Hoá ra, chỗ đính khuy trên chiếc áo trắng của cậu là một miếng vải cũ màu vàng. Bà chui xuống cầu để tìm. Các bạn lật xem áo của cậu, bỗng đều cười òa lên. Và cậu bé òa khóc.
Cậu tận mắt thấy mẹ gầy sọp đi, tận mắt nhìn thấy mẹ nằm bẹp rồi ra đi mãi mãi… Cậu rất muốn nói một câu: “Con xin lỗi mẹ”, mà không còn nhịp nữa.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét