Thứ Năm, 2 tháng 1, 2014

Kỳ hay hay 2 truyện ngắn: Miêu linh.

Hốt hoảng

Kỳ 2 truyện ngắn: Miêu linh

Dưới cánh đồng rong rêu. Chị xuôi triền sông về phố tỉnh. Lúc chị ra đi là buổi chiều. ”. Nhòe đi. Chị qua cánh đồng Miêu Linh. Choáng váng. Xung quanh bề bộn gò đống to nhỏ. Sự khốn cùng của người đàn bà. Dựa vào nhau đi. Tủi. - Khiếp quá! Cô mê mệt suốt - Anh nói giọng khê nồng.

Chị bàng hoàng. Ông chỉ và bảo: “Mẹ con đang ở đây”. - Nhưng tôi nhột lắm. Một con đực già khọm. Ông nhìn xuống đám mộng mạ mới gieo. Đạp. -. Chụt. Lên óc. Nửa như biết ơn. - Cứ nằm yên thế. - Sư phụ. Che phủ cả một vùng ký ức buồn đau vón lại trong mắt.

Chị không trả cái dây rút cho người đàn ông. “Đau lòng lắm con ạ”. Chị đi về phía hoàng hôn. Nó cắn cô Lài nhà ta ngay chỗ lội đây. Con cũng không hiểu vì sao sư phụ giải nghề bắt rắn.

Chúng không nhìn người. Người đàn ông bắt gặp hồn mai người phụ nữ trên cánh đồng hoang ngày nào. Suốt từ ngực. Rạng đông lên cao. Nhưng vẫn cố nói: - Không được thế. Không vờn nhau nữa. Trôi mất làn sương mờ đục ấy để vùng sáng ký ức bùng lên. Anh trầm tư mặc tưởng. Lài ơi. Bã đắp lên đùi chị. Hãy để cho chúng yên. Bóp. Ở cuối triền sông chấm đen mờ dần. Miêu và con mèo hoang quay đầu lại nhìn hai đứa ở trong lều.

Cánh đồng hoang dã. Dài thia lia. Người đàn bà bừng dậy. Dữ dằn. Lông nhợt vàng. - Mặc. Cha chị ngồi ở đầu hè. Ngôi lều. Xinh xắn. - Nằm yên. Ở phía nam gò Miêu Linh dứa dại.

Ngồi ngơ ngẩn nhìn chấm đen đang mờ dần ở phía cuối triền sông. Hai cái đùi trần trắng nõn nà bên bờ cỏ. Cáo. Rù. Anh không sợ phải chặt cụt dần hết ngón tay. Mèo. Vuốt từ bắp chân trần trắng mịn vấy bùn lên. Viên thuốc mang theo rơi đâu mất.

Rồi cũng đến lúc phải nói rõ sự thật về cái chết của vợ. Của mình. Ông không nỡ giải đáp: “Mẹ con ở trong đất”. Âm thanh rất dị biệt của loài mèo lúc động hứng gọi bạn.

Đồng vọng nơi hoang dã. Cánh đồng Miêu Linh quá hoang dã và bí ẩn. - Tôi không làm thế nọc độc chạy lên tim. Đôi bàn tay hỏng rồi. Ngón tay cái này bị rắn lục cắn hôm đi bắt ở núi Bạch Bát.

Thân gái một mình. Ngày đó bụng vợ ông đã to kềnh kệnh. Chị rùng mình. Vuốt. Trong vắt. Rồi chị đi. Mèo hoang. Đầu cứ quay sang bên nọ. Người khác bảo: “Thôi đừng trêu nó. Thoáng qua nhanh trong đầu chị. Ông chỉ tay xuôi về phía triền sông: “Mẹ con xuống phố sắp về”.

Hốt hoảng gọi. Nhưng. Đùi chị tức tức. Vuốt. Buổi chiều chị đi về phía hoàng hôn.

Sư phụ nhìn kìa. Lũ mèo đen bị sập bẫy mặt mày. Ngờ ngạc. Khi chị về nhà là buổi sáng. Buổi sáng chị đi về phía bình minh. Nó mà đớp vào ngón chân ngón tay nào của mình là phải chặt luôn ngón ấy. Cánh đồng hoang quạnh. Chị đã biết mình đang ở đâu. Vết chân chuột châm bét mặt ruộng. Rù. Chị lảo đảo. Kẻo cha tôi đuổi kịp. Ác đi vội trên đỉnh đầu. Chân sau rớm máu.

“Đừng nói nữa”. Một con rắn ngóc đầu trao tráo mắt thôi miên ánh đèn. Và người. Đã nghe đang ám ảnh trong đầu. Lài gọi: “Cha ơi. Tôi không nỡ đi. Người đàn ông đứng phắt dậy. Bám lấy cổ ông. Mỏng che phủ. - Tôi xin anh. Người đàn ông cảm nhận thấy sự bất ổn.

Lạnh. Chuột đỏ mũi nhung nhúc đàn đàn. Bên bụng miêu là bốn con mèo tam thể bé tí. Ngày ấy. Chúng mất hút ở ngoài đồng hoang. - Muốn chết à. Hai con sóng đuôi lững thững. Con gái đã tuột khỏi tay ông rồi. Và lồ lộ những cái vú nhỏ xinh. Oái”. Hoang dã. Một nỗi buồn. - Chuyện dài lắm. Người đàn ông cắt lời chị: “Cô đi đâu.

Dồn máu. Chị gột bùn. Hai người đàn ông. Chị nhìn thấy một rớm máu tươi đọng ở cằm. Cha tôi tới giờ đó. - Vâng. Sắp sang chiều rồi. Con miêu bước theo sau. Những hình ảnh cuộc ra đi. Nuốt nước mắt vào trong. Lúc vớ được miếng ăn khi đói. Nhiều ối. Rù. Ông vội vàng chạy vào bếp. Giọng anh chưa bị the thé. Tôi kêu hiện nay. Che chở nhau. Chị khỏa chân xuống chỗ lội. Đừng làm ác với nhau thì sẽ chung sống được.

Ông ngồi câm lặng. “Anh đừng ngăn. Nó - con Lài ấy. Nước mắt người già đã chảy. Ở môi người đàn ông. Liên miên. Tảng sáng. Tiếng kêu vang lên cùng tiếng gió. Tay giữ anh lại. Đôi mắt ông mờ đục như có làn sương móc nhẹ. Nước. - Chuyện dài dài. Kinh lắm.

”. - Cơn cớ gì mà Lài đi như vậy? Sư phụ ơi. Con cứu như thế. Động lòng trắc ẩn.

Anh làm sao biết được. Ông giơ cao phảng. Nhưng cô ấy đi rồi. Buồn não ruột. Anh cũng cảm thấy mình đang rơi vào cuộc săn đuổi với: Rắn. Cuộc chạy trốn bị săn đuổi. Phớt hồng. Lại chảy. Chúng bị đánh thuốc ngủ cho tê mê để chờ người đến lấy. Người đàn ông ngồi lặng. Chị quay lại nhìn. Con rắn bị đập gãy lưng gần đó. Mới kịp kêu: “o.

Vỏ trấu. Anh bước đến góc lều kéo cái lồng ra sát đống lửa. Hang hốc chồn. Bãi nghĩa địa Miêu Linh giống như con mèo ngồi thu mình vồ mồi. Cỏ mọc như rừng. Minh họa: Tuấn Anh Đêm hoang ấm dần. Con rắn đã quăng mình đớp vào tay. Rù. - Vì miếng cơm manh áo thôi. - Từ nay đi qua chỗ lội đừng xắn quần cao. Ông bàng hoàng. Mẹ con đâu? Mẹ con đâu?”. Đau đớn. Anh nhét cái lá không tên vào miệng nó.

Chữa kịp thời nhưng tuần sau bà chết. Hai bàn tay chỉ có chín ngón sất xíu. Một con nữa quấn quít. Lỡ việc”. Sư phụ ơi! Con phải dùng gậy đập là sự chẳng đành. Đảo bên kia. Vườn cây. Ngã dúi dụi. Nghe đâu đã chuẩn bị tâm thế từ lâu. Phân chuột. Và ông trở lại miền ký ức bằng giọng nói người già sống sắp vãn cuộc đời.

Chị nằm nghiêng. Tội nghiệp”. Đất vàng quạch giống hình những con chuột kiếm ăn khắp cánh đồng. Ký ức vụt dậy. Rồi chạy nhanh sang dốc chiều. Rồi mây đen oằn oại nuốt chửng hoàng hôn. Bọn cùng tuổi có mẹ còn nó thì không. Đống lửa và người đàn ông quen lạ. Lưỡi đen. Nó hỏi lại cha: “Có phải rắn cắn chết mẹ?”. Tôi phí công truyền nghề cho anh.

Chị gọi: - Cha ơi! Rồi chị nhào vào lòng cha. Cái thai cứ xoay. Chân trước.

Ông không muốn khóc nhưng nước mắt người già cứ chảy. -. - Eo ơi! - Thật đấy. Một lúc tháo ga rô. - Làng tôi con gái đều vậy.

Mốc thếch. Tiếng dòng sông trong nắng mới giao mùa. Ông ngạc nhiên. Một mảnh đơn chiếc. Người đàn bà rùng mình. Nó vượt sông sang cánh đồng này.

Nhai gau gáu một loại lá không tên. Đỏ tươi. Như là tựa đỡ. Cả thảy. Dứt khoát. Chị thả ống quần. Hai bắp chân.

Phía tây ráng đỏ ối. Nặn. Đừng bỏ cha. Có lúc nó muốn ra bãi nghĩa địa một mình xem mẹ nó có ở đấy không. Xù xì. Mặt nó nhăn nhúm. Rù. “Sao lâu thế cha ơi”. Mắt bạc xanh.

Chuột. Bàn chân nặng chịch. Mèo hoang quay lại âu yếm ve vuốt con miêu. Hơ hải chạy. Lúc khẩn cấp phải khoét luôn chỗ da thịt bị cắn. Ngoeo. Tối chạng vạng. Anh đi qua cánh đồng Miêu Linh. Dân bắt rắn ở làng thường trêu: “Mẹ mày buôn rắn lên phố bán.

Mộ cỏ xanh lô xô xen lẫn mộ đất mới nâu sậm. Như tưới lên. Mất hút. Một con mèo lạ thập thò trước cửa lều. Ông chỉ còn biết ôm con vào lòng.

Đừng làm ác. - Anh làm ơn nhanh lên. Nửa như bịn rịn. Hai vết cắn đều rớm máu. Chị vắt tay đẫy lên vai. Không biết vì mèo hay vì rắn. Ông đập chết cả ba con. Hai bàn tay giờ chỉ còn tám ngón. - Sư phụ truyền nghề thế nào. “Tôi phải đi thôi. - Anh ghê thật.

Nhớ giữ cái dây thắt rút trả tôi. Vợ ông vào góc bếp lấy muối. Người đàn ông quay lại. Anh ôm ổ mèo con và miêu trên tay. Mất mùa mấy vụ liền. Nó - mong manh.

Là giọng the thé thành thái giám đấy. Anh lại nhìn lồng mèo. Nó cố toài đi nhưng không dịch chuyển được. Chặt. Dưới bàn tay cóc cáy của người đàn ông. Vào đuôi con mèo. Tiếng đồng đất.

Trút. Cảm giác ấm. Kẻ lại bảo: “Mẹ mày bị rắn cắn chết đang nằm ở bãi nghĩa trang Miêu Linh kia kìa”. Lông còn ướt. Lài lớn lên. Tôi chịu ơn. Ánh mắt như mách bảo: Dù đồng loại hay khác loại. Chị thầm nghĩ: Vẫn ồm ồm.

Lông đen nhánh. Ông đang cầm đèn ló soi rượt theo con rắn chạy trốn trong chuồng gà. Ông dẫn con gái ra bãi tha ma Miêu Linh. Ông thở dài. Mặt miêu cứ nhăn lại như cái bụng chửa bị đau. Vuốt từ háng xuống. Một đứa bé như nó. Mạnh mẽ. Quây máu. Miêu và bốn con mèo con tam thể cũng ngoeo. Rã rời. Ở luôn trên đó rồi”. Chụt. Của cái gì đó còn mơ hồ. - Trời đất ơi! Con gái tôi.

Nhắm mắt xuôi tay: - Anh giải nghề đi. Thảng thốt. Chừng như nó động đẻ.

Mềm dưới bã lá cây. Người đàn ông ngoạm vào đùi chị. Lũ lũ phá phách. Lài còn đang bú sữa. Nhiều người đã phải bỏ. Cả tháng trời. Đã trăm ngàn lần ông giải đáp con. - Lại là anh à? trông chừng kẻo rắn cắn nhiều. Cánh đồng Miêu Linh có từ thuở nào. Chân co chân duỗi. Ở quanh cũng không thấy lá thuốc. - Cô có nghe tôi nói không? Mấy bữa nay ông già cứ qua đây ngóng tin cô. Ông già lội uồm uồm qua chỗ lội.

Một phút sau. Năn lác mọc ngàn ngạt. Nước mắt Lài cứ ứa ra. Ăn lá thuốc lắm. Con mèo hoang lẽo đẽo đi sau đột nhiên kêu. Mắt chúng rực lên như có lửa rồi lại dịu dần. Vợ ông thót tim. Anh cởi áo quây thành ổ. Ông đã nhìn thấy con rắn bị gập khúc. Bây giờ anh mới nhìn thấy rõ: miêu đang nằm nghiêng. Bụng đến háng là một vệt lông cũng trắng. Rồi người đàn ông nhai. Ông lại hạ xuống.

Non nớt. - Máu của cô rất mặn. Người đàn ông chỉ còn tám ngón tay bắt gặp lại con miêu và con mèo hoang bên đống năn khô.

Đây cô xem. Tiềm thức bị che phủ suốt nửa đêm về sáng vụt dậy. Ớn lạnh. Lội qua chỗ lội về phía nhà chị. Người đàn ông cố xua đi những điều đã thấy. Lại đặt lên đùi chị. Con miêu tam thể. Máu chảy một vệt ra đùi non của chị. Bé bỏng. Đạp phải cái gì đó tròn. Đỉnh đầu nó có đốm lông trắng viền vàng như hoa nắng. Truyện ngắn của Sương Nguyệt Minh. Bà giật nảy chân ra.

Trồi trụt theo hơi thở yếu dần của người mẹ bất hạnh. Rồi bỏ vào giỏ: - Con rượt cả trưa nay. Hoá ra phải nựng con gái khóc mà ông không biết giỏ rắn mà ông vừa đi bắt về bị sổng hom. Ông già ngồi bệt xuống bờ cỏ.

Lạ quen. Đuôi oằn oại xoắn vào đít. Anh nhìn người phụ nữ nằm nghiêng. Dạo ấy. Chị nhảy từ chõng tre xuống. Người đàn ông tóm đầu con rắn. Lớn lên không còn mẹ. Con mèo cái tam thể nhà nuôi lại ngoạm tiếp vào cổ chân. Quơ. Nắng rát vàng tươi khắp cánh đồng Miêu Linh. Chị run rẩy. Tôi đành phải kê ngón tay lên đá.

Cô không chết thì cũng phải tháo khớp háng.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét