Cũng có nhiều người đến với Phương
Nhưng sao trong lòng Phương yên lặng đến lạ lùng. Iain cairns nói. Còn anh thì sao anh Iain cairns? Anh có nghe gió lạnh đang ùa về và con tim Phương đang run rẩy. Bằng cách nào đó có thể biết được chăng khi tình ấy nó trùm khắp nơi và choán ngợp đi tất thảy. Như tấm vải đã buộc lên cây khi đã nhúng nước giếng Clootie vậy.
Nó trốn ở đâu đấy bên trong con tim này. Bằng con tim em đã đập lên trong từng khoảnh khắc. Nó bị coi thường. Như nước con sông Hoàng Phố ra tận cùng với biển. Vậy đấy. Năm nay cũng thế. Đó là lỗi của Phương Iain cairns à. Phương sẽ chẳng bao giờ đưa ai đi trên con sông Hoàng Phố đó mặc dù qua mùa xuân hoa bưởi sẽ trắng phau đôi bờ sông và hương hoa ướp vào trong con nước.
Phương nhớ về Iain cairns. Nông trại cổ Knap of Howar và ngôi nhà cổ 3. Không tài nào đổi thay được. Em vẫn có niềm tin. Vừa xót xa. Phương nhếch mép cười trông sao cho đểu như một kẻ diễn tuồng nhưng không sao giấu nổi vì đôi mắt ấy quá đượm buồn. Bình tĩnh nào. Để thấy tình ái đang hát trước mắt em. Con thuyền đó nó sẽ chẳng giống con thuyền neo đậu bình yên trên hồ Craignish đâu Iain cairns.
Iain cairns có khỏe không? Bất giác Phương hỏi và mọi người trong đoàn đi cùng thuyền đưa mắt nhìn nhau rồi so vai khó hiểu. Nó vẫn ở thực tại.
Tình. Gió thổi sáo chim dùng dắng không dứt Dù phố mùa đông… Truyện ngắn của Hoàng Hải Lâm Một bức thư có thể chuyển tải được những gì? Câu trả lời từ “Thư gửi Iain cairns” là: nó có thể là truyện ngắn. Giờ đây. Hôm nay có quá nhiều lá vàng trôi trên sông và xa xa những con thuyền nằm yên gối đầu lên những luồng rêu mịn.
Iain cairns nụng nịu trên đôi nạng gỗ và hát khúc nhạc tình còn Phương tràn trề hạnh phúc. Điều đó thật éo le khi tình ái mà Phương dành cho Iain cairns không hề mất đi.
Nó là nhiều thứ tổ hợp lại. Không sao cả Phương. Nụ cười rất tươi. Và trong giây lát đó. Nó phát triển (trước hết là trên không gian mạng) không kềm chế được. Con sông Hoàng Phố nằm trên giang sơn Trung Hoa đấy Iain cairns. Như tình yêu Phương trao gửi Iain cairns giữa đất trời mênh mông và sóng nước trôi buồn bất tận.
Nà na. Giọt nước mắt rơi trên con sông Hoàng Phố trong cái lạnh của mùa đông tái tê. Chỉ câu ca ấy thôi. Còn nhớ không Iain cairns? Phương chắc rằng Iain cairns vẫn còn nhớ câu nói đó.
500 TCN ấy. Sau bao lăm năm cách trở nhưng Phương vẫn nhớ rõ cú nhảy xuống từ sân thượng của Phương khiến Iain cairns hốt hoảng. Bằng sự sống của em. Và trong trí nhớ của em. Không Iain cairns à. Nhưng phải chăng giờ đây Phương không hiện hữu ở thực tiễn.
Và màu trắng ấy đã lan ra khắp đỉnh đầu. Phương muốn Iain cairns tiếp nối cuộc sống mà Iain cairns đã chọn lọc. Anh muốn thức dậy sau mỗi ban mai Và lá hát. Nhưng rõ ràng. Ở đó trong vòng tay êm ấm của ngày xưa ấy sẽ có người thay Phương nằm gọn lỏn vào. Do tiết trời quá lạnh đấy. Cả trên con sông Hoàng Phố này.
Khi bao năm Phương co tròn mình trong tấm chăn với hộp quà trái tim không gửi. Anh sẽ đưa Phương đi thăm xứ sở Scotland. Phải chi lúc đó Iain cairns cứ rũ bỏ Phương mà đi như bao người đàn ông khác từng làm với bồ thì giờ đây Phương có thể quên đi sờ soạng để lo cho một cuộc sống mới.
Thăm thành phố Glasgow và Edinburgh. Nó rất sống động. Anh sẽ mãi mãi tồn tại qua bốn mùa. Dù đôi bàn tay em đã chi chít mũi khâu. Nó không như màu trắng trên tóc của Iain cairns đâu. Tựa hồ Phương gọi tên của Iain cairns trong tâm thức thì nước sông cũng nghe thấy. Hình như những thứ phi loại thể như thế này đang dần chiếm một chỗ không nhỏ trên văn đàn.
Có đến biết bao người và vật. Thật khó khăn khi không nhận ra được cuộc sống của mình hiện rơi vào tình trạng nào. Nhưng em thấy họ quá khù khờ. Ở đó không có Phương bên cạnh. Con thuyền vẫn nhẹ nhàng lướt đi trên sông trong sự yên ắng đến lạ lùng. Bằng cách nào đó sẽ cướp Iain cairns ra khỏi vòng tay của Phương vì ánh mắt của Iain cairns lúc nào cũng đảo nhìn mọi người một cách trên dưới.
Nhưng nó là truyện ngắn. Như cái lạnh tỏa ra giữa bầu trời không hề thu về được. A. Phương đã khiến cho Iain cairns khóc nhiều.
Trên đó cũng có một lớp mịn màng như rêu và Phương ngủ một giấc ngon lành còn Iain cairns đã thức trắng suốt một đêm. Giờ đây trên khắp ngõ phố Phương đã thấy mọi người trang trí cây thông và mặc áo cho ông già Noel.
Phương đã viết cho Iain cairns sao lá thư trong dịp giáng sinh để rồi con tim thắt lại khi lưu nó vào mục thư nháp. Nó như cách gối đầu của Phương ngày trước lên đùi Iain cairns. Phương sẽ quên. Với sức sống nội tại. Đó là phút giây mà Phương nhớ về Iain cairns nhiều nhất trong muôn vàn kỷ niệm khi chúng ta ở bên nhau. Rằng những ngày đó đã qua. Em là một con sư tử trên cánh đồng xanh.
Nhưng Phương sẽ chẳng nói ra cái vẻ ấy đâu. Mọi người đã nhận giả ấy. Phương nghĩ rằng Iain cairns là quá vãng. Nhưng ái tình thì Phương đã gửi đi. Nhưng không biết câu hát ái tình ngày cũ Iain cairns đã quên chưa? Nếu chưa quên Iain cairns cũng đừng hát lên nhé! Phương muốn nó chỉ dành cho Phương thôi.
Rằng Iain cairns ơi! Phương nhớ anh nhiều lắm! Đó có thể là cơn điên loạn chung cục của Phương ở trên sông
Và rồi họ lặng lẽ bỏ Phương đi giữa mùa Giáng sinh lạnh lẽo. Nhưng điều ấy thật ráo.
Trong khoảng thời kì dài. Và cả những ngày hai đứa bên nhau với bao xót thương dành cho nhau.
Phương thấy Iain cairns cười. Nó không phải là con sông cùng tên ở giang san Việt Nam mà Phương đã từng đưa Iain cairns về. Chính là câu nói ấy Phương nghe trong lúc hơi thở của Phương gần như tắt lịm đi trong cái đêm xe cứu thương đưa Phương vào bệnh viện. Tóc Phương giờ đây đã có nhiều sợi bạc. Iain cairns chắc vẫn còn nhớ đấy. Lúc đó Phương chỉ muốn quên đi quờ quạng.
Tóc của Iain cairns mang màu đó từ thuở nhỏ. Hồi đó ở bệnh viện. Trong lúc này. Truyện ngắn của Hoàng Hải Lâm dưới đây đại diện cho thể - loại - phi - thể - loại ấy. Phương nghiêng mặt sang phía mạn thuyền để tránh đi ánh mắt mọi người. Hôm nay rồi sẽ qua. Thoạt đầu. Iain cairns là người Âu. Trên con sông này. Phương muốn hét toáng lên.
Những pháo đài trên đồi. Để thấy anh không hề đi đâu cả.
Khi Phương đã không thể kiềm chế cơn hờn ghen của mình. Đâu đâu cũng là ánh mắt và nụ cười Iain cairns hiển hiện. Nó có thể không tốt bằng những ngày chúng ta ở bên nhau nhưng nó sẽ là hạnh phúc của riêng Phương chứ không phải có Iain cairns dự phần.
Nó mãi mãi là như thế. Muốn độc chiếm tình yêu và hái ánh mặt trời thu vào trong mắt. Chỉ vờn quanh nắng và hoa. Mềm yếu. Lúc đó. Cả biển Bắc Hải trong mùa đông vẫn nứt ra những tia nắng vàng nhấp nhánh.
Nhưng những ái ân vẫn tràn đầy trên chiếc giường trong bệnh viện. Nó bỗng dưng như thế đấy. Rằng Iain cairns đã từng nói rằng. Phương hiểu điều đó Iain cairns à. Nó trườn ra tươi rói cùng giọt nước mắt của Phương khiến con thuyền trôi nhanh trong thảng thốt. Có kẻ đã thề rằng họ sẽ giết khi bắt gặp Iain cairns ở đâu đấy trên trái đất này.
Đã qua bốn mùa thu. Và rồi họ nghe Phương kể về Iain cairns. Chắc rằng họ không muốn làm chiếc bóng đứng bên cạnh Iain cairns. Đấy là niềm đau hay hạnh phúc Iain cairns? Phương cũng không biết.
Giáng sinh năm nay biết gửi cho Iain cairns gì đây. Chỉ tại lúc đó. Anh chưa thấy ai như Phương cả.
Rất dài. Trong giấc ngủ của em. Nó nghệt ra nhìn vào không gian tựa như bờ hồ trút tràn vào trong mắt. Có nhiều bồ yêu Phương không hề kém đi tình ái mà Iain cairns đã gửi.
Lúc nào cũng thế. Anh rất yêu em! Anh rất yêu em! Dù đôi chân em không còn lành lẽ. Một truyện ngắn lãng mạn.
Đã nhiều lúc Phương không còn nghĩ đến Iain cairns. Mặc lòng em muốn hay không. Bằng ấy. Trên kiếp người đầy xa xăm cách trở. Phương không cố ý khơi nguồn hay níu giữ nó. Khi Phương lúc nào cũng nghĩ sẽ có ai đó. Gần gũi. Đó là sự mong đợi và hạnh phúc nhỏ nhoi mà Phương vẫn có được từ Iain cairns. Trên thế cuộc này. Đã có lúc. Bằng ấy thương xót vượt qua những miền nhớ.
Tóc trắng của Phương nó cũng như tuyết ở xứ sở Scotland ấy. Bằng hơi thở của em. Hiện giờ. L. Nhưng Phương mặc cho quờ những gì đã và đang diễn ra đầy vẻ giễu. Ở Phương. Thì Iain cairns ơi. Vì con thuyền đưa Phương đi cùng với những người trong đoàn chốc nữa lại cập bến. H. Còn bốn ngày nữa thôi là đến ngày Giáng sinh rồi.
Có nhẽ. Mùa Giáng sinh năm ấy. Đôi mắt Phương nhạt và đôi môi Phương mỉm cười. Cuộc sống này ấy. Đúng là do tiết trời. Như câu hát một thời Iain cairns hát cho Phương nghe với nụ cười rỡ ràng.
Là tạp văn và trong đó có cả thơ. Đã có anh bên cạnh! Đấy. Cả Iain cairns nữa. Mỗi tháng Phương nhận được từ Iain cairns một dòng tin nhắn trên yahoo. Nó óng ánh như nước sông và trong vắt như bầu trời cao lồng lộng. Nhưng câu nói sau đó của Iain cairns trong bệnh viện khiến Phương không thể nào dứt ra được tình ấy.
Dù da mặt em đã xây xát và vành môi khô trong cơn đau ghen hoang dã. Na na na… Chào em thân yêu! Anh muốn nhìn em vào mỗi ban mai. Ở họ có thể có cái gì đấy hấp dẫn Iain cairns mà Phương không có.
Vừa thân thương. Hãy đứng yên ở đấy. Điều đó trở về Hôm nay khiến Phương chẳng thể nào ngăn được dòng nước mắt. Minh họa: Huỳnh Ty.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét