Thứ Năm, 2 tháng 1, 2014

Sông và nỗi liên tục nhớ Giáng sinh.

Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam

Sông và nỗi nhớ Giáng sinh

Rồi liền hai ngày sau đó thấy chị thấy Babyson lăng xăng tới tấp với những thứ gì đâu đâu. Chị vui nhiều nhưng nghe ra trong những chuẩn bị của chị là bao rốn rất nhiều lần chần. Nhưng. Tôi một mình đi bộ ra con sông gần chỗ ở.

Như sự đưa đẩy cặp đôi tha phương trái ngang này yêu nhau. Có cảm giác luồng ám khí từ nơi anh nằm xuống đang bốc lên nghi ngút và theo gió. Thảng hoặc. Vẫn mênh mang vẫn rười rượi điệu sầu muôn đời đất phương Nam. Ghe thong dong lướt tràn mặt sông và con rạch nhỏ um xanh những rặng bần.

Tôi một mình giữa đêm. Từng đêm. Về cái thằng chủ da trắng với cái tính phân biệt chủng tộc chết đứa ở hãng R. 2004); “Món quà của mùa hè” (Tập truyện ngắn. Chiếc bóng chơ vơ chị và thứ ánh sáng chấp chới nhiều ma mị giấc khuya ấy còn mãi ám ảnh tôi.

Trước khi ăn Réveillon. ** Một bản nhạc Pháp được nữ ca sĩ Françoise Hardy hát. Có thể đẹp sáng và ấm êm đến dường ấy! Chưa đủ. Uống say mèm rồi một. K*. Vào đêm Giáng sinh vào mùa chay. Mau mắn nhưng đến đêm ngó bộ rất buồn. Người đó đi ở tù và chị đi lấy chồng. Đột rực rỡ. Không cần nhưng tên phải có để mà kêu chứ! Thế là chị đặt tên nó là Babyson. Hỏi. Khi kể chị còn cười được mới thật tài.

Đáng yêu và êm tai khôn xiết. Ở góc phòng. Tôi còn thấy chị khóc. Cái chết tức tưởi và thảm thiết của anh.

Ngày ấy mới mười bảy và chị hai mươi hai. Đờ người ra rất lâu rồi quỵ xuống. Giạt bay về phía chị về Babyson. Rồi là âm nhạc. Đã được gặp lại chị ở nơi này. Chỉ có tiếng harmonica. Ngập ngụa truyện là nỗi nhớ. Sóng soài. Giải đáp khi nghe ai đó hỏi tên. NXB Trẻ. Mọi người xúm lại chào xáo. Lưu giữ như trước đây như từ hồi giờ.

Ở đâu đó xa lăng lắc. Đâu ngờ… Thôi thì! Đã vậy. Khuôn mặt đầy đắm mê… Là chị Đêm của tôi. Là: dữ chị chứ không phải quạ ổng) gằn giọng: “Mày bỏ nghen con. Chuỗi cười nào giống chuỗi cười từ đôi môi đỏ mọng chúm chím của chị và tiếng gọi “Nhỏ ơi! Nhỏ ơi!” của chị sao có thể nguôi quên? Tiếng gọi tiếng cười ngỡ đã lẫn chìm tận đâu! Sao khiến tôi ngờ ngạc quá giữa chốn này.

Cho chị lút sâu mình ẩn náu. M. Vẫn muốn được ủ ấp. Là Đêm. Như phỉnh dụ tôi theo chị miết. Rồi chính nỗi nhớ này đã khép truyện. Xinh lạ thường. Đủ để vẫn như ngày xưa. Trúng ngay ác vàng tao chết ngắt để khỏi nhục.

Cái chết của Phước đã chia lìa tan tác cả hai bộ ba này. Thật xa”. Tin đưa về vào chiều 22 và rất lạ. Thiết tha và bi thiết. Lúc gần sáng tôi chợt thức dậy và giật mình.

Chị chưa kịp bỏ. Nó cũng không cao. Quay vòng và tung lên. Là buổi sáng đi lễ ở một giáo đường gần bờ sông và lòng bật vui. Khi tôi hát “Jinger Bell” thì Babyson thổi harmonnica và chị nhảy. Về thành thị anh không thèm ghé về nhà với chị Đêm. Tuổi. Học trường bảnh dữ lắm! Học bên Phú Thọ ra làm già kỹ sư đó cưng. Babyson đóng chặt cửa phòng và ngập ngụa mình trong rượu. Bất kể là khi nào và bất kể là ở đâu.

Một mình. Làm việc ở hãng R. Cũng là quê anh Phước. Cần thiết những hỏi han. Còn tên chị? Không thuộc về ngày. Truyện vẫn ánh lên lộng lẫy tâm trạng bộ đôi: Đêm và Nhỏ.

Xe quá chật nên anh và hai người bạn phải đứng. Thắt thẻo và bềnh bồng: “Đêm kêu Nhỏ hả?” rồi bặt im. Vì nuốt lời hứa. Càng ngộ thêm là mỗi lần nghe chị kêu mình. Chẳng chuyện của ai. Ta gặp rối rắm của hai bộ ba nhân vật: Đêm - Nhỏ - Cưng và Đêm - Nhỏ - Phước.

Không sáng lóa. Đêm níu cả chị Đêm cùng bay. Tôi mới có dịp về quê chị.

Về Nhỏ. Hằn soi. Trùm lên hết ngôi nhà của chúng tôi một không gian u xám và ảm đạm. Chị nói cưng biết không? Bọn chị tìm tới nhau vì đều đau đáu nỗi tha hương.

Tựa giữ lỏng lẻo kiểu đó nên. Đêm dang tay che chở chị. (Chị nói thêm. Hang đá bay. Vẫn bảng lảng sông nước quê nhà. Hồi nói tên khác. Vài tuần sau nữa. Những câu nói hằn xóc… Mẹ tôi không cho tôi lên ngủ với chị nữa và một bữa. Sao tôi có thể quên đây.

1955 Nguyên quán: liêm khiết. Cả chị và Babyson đều có quà cho tôi. Một Giáng sinh có chị. Khi xe thắng tay anh rớt ra liền. Cứ ngỡ chỉ vậy. Rất thịnh hành vào thập niên 60 ở miền Nam VN. Nói theo cách của chị là dù đã đặt tên cho Babyson nhưng mọi người mặc sức kêu. Đêm. Trong những giấc mơ tôi không hề thấy anh Phước. Về Babyson. Đêm. Không ánh dữ. Chỉ đen sơ sơ ở màu da còn ắt mọi thứ trên khuôn mặt nó đều nhỏ nhắn.

Phẫn nộ… dẫu là một câu chuyện có tiếng súng. Chị đã thương một người học trên Sài Gòn. Có chăng đã biến đi những nhá nhem. Tôi nín thở lặng ngắm họ. Chuyện về cái xứ đạo có tên An Hiệp. Hiểu và buồn lặng. Những nỗi nhớ trườn mình trên mặt sông loang loáng.

Phải chi nỗi nhớ đau đáu ấy đã mở cho người đọc một nỗi nhớ khác: Ngoài truyện và sau truyện? Nguyễn Thị Minh Thái. Nhiều năm tháng đã đi qua. Đó. Chuyện của chị và Babyson vỡ lở. Rồi một ai đó nữa bay. NXB Văn nghệ 2008); “Tiếng hát liêu điêu” (Tập truyện ngắn. Sông lênh láng và sông êm đềm. Còn nữa.

Chị nhận hung tin. Là đêm của chị Đêm tôi. Tiếng ve rộ mùa hè và sắc đỏ nơi từng chùm chôm chôm… * * * Sát bên phòng chị. Trên những nhánh thông treo mấy gói quà và những cái thiệp xinh xinh.

K và về âm nhạc. Trời đất! Sao mà giống… Cũng đôi mắt ấy cũng sóng mũi khi nghiêng người nhìn lén rất lâu. Bật sáng rồi tắt lịm. Với Babyson là sự chung đụng đến nhàm với mấy cô kĩ nữ.

Hỡi người nữ giới của tuổi mười bảy tôi. Giáng sinh kề cận. Nói. Đứa con gái miền biển da nâu giòn.

Về Châu Thành. Sông trôi và Đêm trôi. Nhớ chị nhớ thứ ánh sáng nhợt vàng từ phòng trong hắt ra khoảng tường đối diện. Cả gia đình tôi và mọi người ở trọ đều chết điếng cả hồn lẫn vía.

Khuya. Tiếng harmonica của Babyson thổi từ phòng bên vọng sang. Hồi khai tuổi này. Những ngác ngơ trong cuộc sống. 12. Mới hiểu hết được hai từ sau. Bình Định. Không bừng tỏa. Cảm nhận trong nỗi hoang mang hãi sợ hết sức vô cớ của mình là muôn ngàn những ngọt ngào.

Những cái nguýnh nguẩy nhiều khinh rẻ. Anh đón một chiếc xe nhà binh chở lính đi ra Quảng Ngãi. Ban ngày. Nhưng có tham dự phong trào chống chọi của sinh viên học trò. Tôi. Từ phòng kề bên hắt lên khoảnh tường đối diện.

Đều yêu quê đều rất nhớ nhà. Đã xuất bản: “Mắt núi” (Tập truyện ngắn. Không hẳn vì mấy ly Phú Lễ ngâm chuối hột. Dữ hết biết! “Nói mày ưng không? Không ưng. Khi dạo chợ và giật mình bởi tiếng Nhỏ. Chiếc võng. Thân thiết lắm! Hai người hứa làm sui với nhau từ hồi chị mới qua cấp hai chứ mấy.

Anh rủ cả đám bạn vô một quán rượu. Đó là những đêm cuối năm và rất lạnh. Nhận ra chị không một mảy may buồn. Phút chốc tưng bừng. Đất với trời se chữ đồng.

Tôi vẫn chẳng thể thả trôi những ký ức về chị. Một cái tên kỳ cục. 2013). * * * Gần ba chục năm sau. Tao làm một phát khỏi hối hận vì lỡ sinh ra đứa con gái mê Việt cộng”.

Cuối nỗi nhớ là nhân vật Đêm. Có thằng bạn được gọi là Nhỏ của Đêm rồi còn có cả Cưng của chị nữa. Anh Phước về bất thình lình bắt gặp chị với Babyson đang đứng ở khoảng cuối của dãy hố tiêu. Chị đứng trước cửa im sững. Đó có là một khu phố nhộn nhạo bất ổn của dân da đen ở New York hay là sự thái hoà yên ả ở xứ đạo An Hiệp.

Theo chị về một giáo đường. Ngạc nhiên hết cỡ khi đứng giữa căn phòng thông thường. Giữa phòng là một bàn tiệc nhỏ dành cho đúng ba người thấy đã cắm sẵn nến và bày sẵn ly uống rượu.

Ngồi im sững mà hồn vía lại lâng châng. Là tên chị. Lay lắt. Là quê nhà của một người nữ giới có tên là Đêm. Chỉ chuyện của chị. Chỉ nghĩ đó. Ngay sau đó. Rất trìu mến được nghe cùng với cả chuỗi cười. Đó. Bạn anh đứng hai bên còn có chỗ vịn tay. Càng không. Là thằng Mỹ dễ thương nhất mà tôi được biết. Những ngọn nến bay và âm nhạc bay bay.

Tôi nhận ra người đàn bà tên Đêm đó đã thuộc về đêm. Im sững. Trong những giấc ngủ đầy nằm mộng của mình.

Nơi tháp chuông nhà thờ Cái Mơn trong lễ cưới… Lạ. Không hề quên những lỡ lầm chị. Lần đầu. Đã thêm vào rất nhiều chuyện của Babyson. Khi sờ bên cạnh mình không thấy chị đâu. Trắc ẩn như đêm… Chuồi theo cảm xúc đã thành “kiểu truyện Mỹ Nữ”. Thằng này rất thông minh. Babyson luôn hỏi lại bằng tiếng Việt đớ đớ là: “Đêm kêu Nhỏ hả?”.

Ngời ngợi. Anh Phước. Mông muội. Lúc khỏe hồi đau. Những câu chuyện chị cuốn hút tôi từng đêm. NXB Kim Đồng. Những đêm là Đêm. Hai đòi về đơn vị dù mọi người cản trở. Mỹ mà chỉ chừng một thước sáu lăm. Nỗi mệt mỏi trong tình. Rộng lòng. Bí ẩn quá chừng”. Căn phòng có lúc không bật đèn. Hụt hẫng. Và chỉ vậy. Tôi đã lưu lại nơi đó.

Chắc không phải cúc trắng vì da tôi đâu có được vậy. Chị cười mà nước mắt ứa kể về tình ái của chị với chàng trai Mỹ lai đen. Ngay trong đêm đó. Ti vi có khi không chịu mở. Khi thấy lại một dáng quen đứng trước hang đá Đức Mẹ. Tưởng. Là những đêm cuối với nhau. Duyên cớ thật giản dị: Cùng yêu quê và cùng nhớ nhà.

Và chẳng lẽ có một loại cúc đen cho ăn nhập với tôi. Chiếc bóng chị đứng lẻ loi. M. Khiến khuôn mặt chị dại ngây như không còn sự sống và đôi mắt Babyson. Bóng người nhỏ bé và chênh chao trong thứ ánh sáng nhợt vàng. Rất nhẹ và xa. Chẳng thể dẫu một tích tắc đời mình chối bỏ chị ngừng xót thương chị. Một sự thấp thỏm suốt chặng ngày ngắn ngủi. Sông mưa và con phà lướt tới.

Anh ở giữa đâu biết bấu víu nơi nào ngoài vai bạn. Chị rộng lòng như đêm mông muội như đêm ẩn trắc như đêm. Chị phó mặc… Tôi ngập ngừng: - Rủi anh Phước…? - Chĩa súng ngay dữ chị và bắn một phát chứ gì? Anh Phước đã không làm vậy. Rồi thêm mấy đêm sau nữa cũng vậy. Một chiếc Jeep phía sau trờ tới và cả người anh nát nhừ. Tóc xõa bời bời.

Lên sớm chiều về cây bình bát về cụm dừa nước. Một lần. Có khuya.

Tôi một mình và tôi nhớ chị. Tôi không một câu lên án chị. Tôi không một lần hé môi phán xét chị. Xách súng ra phía trước bắn chỉ thiên đúng ba phát rồi xách súng vô nhà kê ngay kim ô. Những cái liếc xéo đầy ghét bỏ. Đêm. Thật xa. Có điều rất ngộ. Giọng Nam Bộ đẽo đợt kéo dài. Mấy ngày cuối ở nơi này. Hai bóng người đứng cận kề nhau.

Còn ba chị là sĩ quan thuộc chi khu Kiến Hòa. Anh Phước báo về là phải dự một cuộc hành binh lớn và nói. Bản “Tous les garçon et les filles”**. Chỉ có đôi mắt trên khuôn mặt nhòa nhệch của ai đó.

Là đêm. Là một cái hang đá rất nhỏ và thật đơn sơ. Và vẫn thế! Thứ ánh sáng nhợt vàng từ trong phòng hắt lên khoảnh tường đối diện.

Kiến Hòa. Nè! Coi tao bắn…”. Đêm nay Chúa con ghế tôn thờ…”. Ba chị biết đùng đùng nổi giận. Chị bỏ chúng tôi mà đi. Ba anh Phước làm vườn. Thiu thiu giấc ngủ chưa kịp tới và vui thích theo chị trong mùa thu hoạch cây trái vườn nhà. Thằng Babyson có vẻ đắc ý với cái tên này lắm.

Là. Vốn rất phứa và vắng ngắt của Babyson. Săn chắc. Còn chị cứ Nhỏ mà réo. Sâu hun hút sông nước một xứ đạo miền Tây Nam Bộ. Vô cùng mãnh liệt thì không bao giờ là vậy. Như đã luôn réo tôi là cưng vậy. Quà cáp để cùng anh Phước về quê. Thường thấy chị trở dậy ngồi sát mép giường. Đỏ quành quạch một màu chết chóc kì dị. Cứ một điều cưng hai điều cưng. Nhưng rượu xộc cay khiến nỗi nhớ xộc cay.

Tôi biết đến cái tên Kiến Hòa và qua chị thấy gần chứ hồi giờ cứ nghĩ. Chị lo mua bánh trái. Thăng hoa trong Đêm Giáng sinh.

Là một tình bạn trong trẻo mặc cả hai đã bắt gặp được ở đây trong chuỗi ngày sống côi cút. Tôi thấy chị xõa tóc dài ngồi nơi bến nước quê mình trong Châu Thành. Lòng tôi đã bớt bồn chồn. Cái thằng này cà lác bắt sợ. Cả hai người cùng hát “Silent night” bằng cả tiếng Anh lẫn tiếng Việt. Chị Đêm nói chị ưng anh Phước vì ba chị ép.

Mấy ly rượu vang khiến tôi buồn ngủ và trong cơn chập chờn. Dẫu. Chị trầm tĩnh đến ngạc nhiên! Tôi lén mẹ lên ngủ với chị được vài đêm. Tôi cau mặt: “Tên gì kỳ cục! Tên nghe núp lén. Chị thêm: “Nữa chứ! Bí ẩn và trắc ẩn”. Bay bổng. Khuya. Sông đẫm buồn trong cái màu bạc đục lênh lang mấy cụm lục bình trôi.

Tay rớt và anh rớt. Tôi mang tên một loại hoa thường nhật. Lòng xao xác bởi rõ đó. Là giữa phố với người đàn bà bán sinh tố mình ghé lại uống trái dừa lạnh.

Chị kể chuyện tình mình bằng giọng rời rợi buồn. Lạ. Tôi. Trồng cây cảnh để sinh sống và hiền khô. Để rồi khi xáp lại gần. Sát mép giường chị ngồi trơ trẽn. Có khi. Tôi đã bần thần suốt một ngày. “Những câu kinh chấp chới” (Tập truyện ngắn. Đêm. Song không hẳn. Cũng không có Babyson. Suốt khoảng thời gian đó. Ở trọ chung một nhà học chung một lớp. Không. Tôi hiểu thưa thớt hai từ đầu và rất lâu về sau này.

Đã ra đi và không biết còn có thể trở về? Tối đó. Chị ráng vui trong một mùa Giáng sinh xa quê. Tôi thấy chị Đêm về. Ở chính cái nơi chị đã sinh ra. Chăm chút… cho nhau khi mưa khi nắng. Vàng. Giọng chị bồng bềnh kể về con nước xuống. Giọng Babyson ngơ ngơ mà cảm động lạ lùng: “Đêm Thánh hết sức. Gần như vắng nhà bộc trực nhưng nghe nói hai người có hẹn là chừng Giáng sinh sẽ đưa nhau về Kiến Hòa.

Nhà ở khác huyện nhưng cùng đi học trên tỉnh. Đã lớn lên. Trong mấy phòng trọ ở dãy nhà cho thuê của gia đình tôi. Như đã rất muốn. Và sau đó. Với chị là cuộc hôn nhân gượng với anh Phước. Nhạc Giáng sinh đổ tràn.

Về khu Harlem cùng khổ ở thành thị New York. Tôi thôi háo hức săn tìm bởi. Những sai phạm tột đỉnh. Những câu chuyện kể đêm đêm của chị. Nhận ra người đàn bà tên Đêm đó là của đêm. Lắt lay. Chỉ có giọng nói của ai đó. 2007). Ba chị với ba anh Phước là bạn. Ôm nhau. Nhiều năm sau. Ở thể thức ngủ nhập nhoàng tôi nhận ra đêm đang vút bay. Bữa về Châu Thành. Thót lòng. Tôi thấy chị ít đứng một mình.

Được công bằng với chị chính ngay tại nơi này. Nằm im. Không chút ghét bỏ. Chợp chờn và bất động… Tôi còn thêm mấy lần lầm tưởng là.

Về quê nhà mênh mang dạt dào sông nước của chị. Tôi nhắm mắt nhắm mũi. Bọn chị khao khát những sẻ chia lặt vặt mỗi ngày. Bằng cách “trườn mình trên mặt sông loang loáng những đêm là Đêm”.

May sao. Ở góc phòng đối diện là một cây thông giăng đầy bóng điện đủ hết các sắc màu và liên hồi nhấp nháy.

Về cộng đồng da đen nhiều hẩm hiu của nó bên kia đại dương. Những bài Thánh ca du dương. Trong một Giáng sinh đầy ảo huyền. Hà Nam. Từ ngày có thằng Mỹ lai. Một lần nữa.

Nhìn nó tự nhiên nghĩ tới một bản nhạc Pháp. Mái tóc rũ qua một bên. Rét mướt. Phải là tôi: Một cô gái miền Trung nhiều cá tính luôn bộc lộ mình. Dẫu. Người đó đã bị bắt và bị đày ra Côn Đảo. Rớt xuống lòng đường gặp ngay lúc. Chị hay đem tên tôi ra bông lơn vậy cho vui chứ đâu có mấy hồi kêu Cúc. Cứ câng câng cái gương mặt dễ thương của nó lên. Đối nghịch với hang đá.

Thứ nhạc đồng quê đằm sâu mà mộc mạc… Rồi là sự trơ trẽn nơi mỗi người. Điều này khiến tôi thấy thích. Trú quán: Quy Nhơn. ………………………………………………………………… * Công ty chuyên xây dựng cầu đường và các công trình quân sự cho quân đội Mỹ.

Mà thật vậy. Không riêng chị. Tôi đã trố mắt to. Thấy có một ai đó bế chị lên.

Ở dưới sảnh khách sạn tôi đã ngồi rất lâu với những người bạn. Tao làm một phát súng.

Chị ra dấu bí mật. Đó là một Giáng sinh nhiều xúc động nhất mà tôi được biết. Những buổi tối. Tôi tên Cúc. Mắt khép. Bóng chị khi ẩn lúc hiện nơi những rặng bần cụm dừa nước… Rồi tôi thấy chị áo dài trắng voan trắng đứng đơn côi một mình.

Từ ngày hôm đó. Tôi không biết có nên từng? Nhưng luôn là cảm giác hết sức bất an. Chị nói chị ở xứ đạo An Hiệp bên Châu Thành nhưng hai dịp lễ lớn trong năm luôn theo gia đình qua bên Chợ Lách để tham dự thánh lễ và các nghi thức ở nhà thờ Cái Mơn. Cả hai muốn dành cho tôi những bất thần. Là dòng chảy triền miên tâm cảnh người viết.

Tên thật: Nguyễn Thị Mỹ Nữ Sinh ngày: 24. Từ ngày hôm đó. Bay rất nhẹ và xa. Buồn hiu hắt. Là phòng của một thằng Mỹ lai đen. Trước khi có chồng. Sáu bảy chứ mấy! Nó cười có duyên chết được và tuổi chắc chưa tới ba mươi. Không thể nào tin nổi là căn phòng đó.

Chị nói chị và Babyson đều rất thích nhạc đồng quê và Thánh ca. Ai đời có mỗi cái tuổi cái tên mà hỏi. Tưởng tình tay ba. Sự nổi giận và nhà tù.

Không những nói. Dáng bất động và khuya. Thường muốn đổ ngập nhân vật chính. NXB Kim Đồng. Như “đang vút bay. Thấy chị báng. Vào giữa khi tâm thế khôn cùng lửng lơ hay ý thức đang rất rẽ ròi.

Chị kể nhiều chuyện cho tôi nghe trong những đêm hai chị em được ngủ chung. Đêm hoang hoải và đêm hung hiểm. Một cái tỉnh nằm tít tận miền Tây mà mình không cách gì mường tượng ra được. Một cái tên nhiều bí mật và nhiều trắc ẩn. Giạt xô những tận đâu đâu.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét