" Đại tướng Võ Nguyên Giáp phát biểu tại một hội nghị năm 2004 Nhớ mãi chiều xuân Hoàng Quang Thuận Có phải người thật đó bác Văn Thật hay mơ Con người huyền thoại Thật hay mơ Chiều xuân nay nhớ mãi Giọng Quảng Bình Bác nói ấm không gian Ngoài hiên xuân Dưới ánh nắng vàng Đôi chim nhỏ chuyền cành Ca hát mãi Quảng Bình ơi Một người con huyền thoại Đã đi vào lịch sử hành tinh Quảng Bình ơi Mảnh đất anh linh Kiến Giang ơi Dòng sông xanh mát Hãy lắng tai lòng ta ca hát Một chiều xuân gặp Bác Sao nghe lòng Thổn thức rưng rưng Thật hay mơ Ta gặp vị anh hùng Tóc bạc trắng Một thời binh lửa Thật hay mơ Lòng ta không biết nữa Ánh hiền hậu Mắt Bác phủ bao la Bác Văn ơi Con nhớ mãi chiều xuân 30 Hoàng Diệu Chiều xuân 1984 H
(GD&TĐ) - Trong giây phút nghe tin Đại tướng Võ Nguyên Giáp mãi mãi đi xa, những vần thơ viết năm nào tặng vị tướng của thời đại lại cháy lên trong lòng GS.
Q. T. TS Hoàng Quang Thuận, như da diết của nỗi nhớ, như lắng đọng của tình cảm kính yêu. "Ánh nhân hậu/ Mắt Bác phủ bát ngát/ Bác Văn ơi/ Con nhớ mãi chiều xuân.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét